Mấy
nay Hà Nội nắng to quá làm mình cũng thấy rất mệt. Mình vốn là người không chịu
nắng được mà. Sự mệt mỏi về thể chất làm mình càng cần hơn sự quan tâm của anh
nhưng anh lại như hờ hững với mình.
Chẳng
năm nào mình lại có một sinh nhật buồn như năm nay – sinh nhật với đầy nước mắt.
Ngày hôm đó mình rất cần anh, mình chỉ cần
anh ở bên mình là đủ rồi, nhưng ngay cả ước muốn như vậy anh cũng không đáp ứng
được cho mình. Có lẽ trong lòng anh vị trí của mình chưa đủ lớn để chiến thắng
công việc, … của anh. Cũng có thể vì anh
quá vô tâm, anh nghĩ rằng chỉ cần nhắn một tin nhắn chúc mừng hay mua một món
quà gì đó là đủ nhưng thật buồn thay mình không cần những điều đó. Nhắn tin
chúc mừng, lẽ ra anh phải là người đầu tiên nhắn tin cho mình, nào ai ngờ người
nghĩ đến mình nhiều nhất lại là em gái mình và những người bạn, những người con
trai mà mình đã từ bỏ để chọn anh. Anh thật quá hờ hững với mình, nhiều lúc
mình nghĩ anh lấy mình phải chăng chỉ vì anh lấy cho có vợ chứ chẳng thương yêu
gì mình nên anh mới không quan tâm mình.
Anh
nói anh là người đàn ông không tâm lý, nhưng thực chất anh có biết một người
tâm lý là như thế nào? Chắc anh cũng như những người bạn của mình, ai cũng nghĩ
rằng tâm lý là phải có nhiều tiền, mua nhiều quần áo đẹp, … thật sự mình không
biết họ nghĩ gì mà nói người tâm lý là như vậy. Với mình, tiền là thứ mà ai
cũng muốn nhưng không phải cứ muốn là có, đẹp ai cũng muốn mình đẹp nhưng
không có người này xấu thì lấy gì làm
căn cứ để nói người kia là đẹp? vậy nên điều có thể làm mình hạnh phúc thật sự
không phải là những thứ trên mà đó là những cử chỉ nho nhỏ thường ngày của anh.
Chẳng hạn như khi mình ngồi uống nước anh khẽ kéo ghế của mình lại gần anh, khi
mình đi nắng mà quên áo thì anh giúp mình lấy áo, đội nón, khi mình làm sai điều
gì đó thì anh nói “em đúng là vịt, vịt của anh lần sau phải làm như thế này
này”, mỗi khi anh đi xa về anh mua cho mình một món quà có thể là một cái kẹp
tóc mà anh thấy đẹp hay một loại trái cây mà mình thích hoặc một thứ đồ gì đó
mà anh vô tình thấy hay hay, không cần là đồ đắt tiền chỉ cần là đồ anh mua thì
mình đã thích rồi. Vậy mà món quà sinh nhật anh tặng mình lại là nước mắt. Trước
mặt mọi người anh luôn xa lánh mình, anh như có cảm giác mình là hòn đá cản
chân anh.
Mình
cứ nghĩ rằng mình rất mạnh mẽ, mình sẽ không sao vì anh là người mà ai cũng
khen. Nhưng câu nói “có trong chăn mới biết chăn có giận” quả thật không sai.
Mình không biết anh đối xử với bạn bè, người thân của anh như thế nào nhưng
cách anh đối xử với mình – người vợ tương lai của anh thì thật lạnh nhạt.
