Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Mình sắp được vào trường!

    Tạm xa trường, xa lớp, xa Đà Lạt cũng đã được gần 3 tháng rồi. Thời gian trôi nhanh thiệt đó, sáng nay sau khi nói chuyện với mẹ, mẹ đã đồng ý để mình quay lại trường và giờ đây chỉ cần đợi ba về nữa là mình được trở lại Đà Lạt mộng mơ.
    Khi mẹ đồng ý để mình đi nét mặt mẹ hơi buồn nhưng mình vẫn phải đi. Mẹ nói đợi ba về rồi mình hãy đi nhưng thật ra mẹ đang cố kéo dài thời gian để mình suy nghĩ lại. Nói với mẹ là mình vào trường để làm thủ tục ra trường nhưng thực chất mình vào đó để đi làm. Chỉ khi có công việc bận rộn thì nỗi nhớ anh mới nguôi đi phần nào. Mình phải đi vì mình không thể đối mặt với anh được, không thể tự nhiên bên anh như trước kia được nữa.
   Tối qua, khi nói chuyện với em gái. Thấy em kể dạo này đang cuối kỳ em phải học nhiều, làm báo cáo thuyết trình nhiều, bạn cùng phòng của em không có ở đó không ai nấu cơm cho em hết. Mới xa nhà chưa đầy 3 tuần mà em mình đã sút mất 2kg. Mẹ nghe em nói vậy nên càng lưỡng lự không cho mình đi. Mẹ bảo em gái mình chỉ học không đã vậy còn mình ngoài đi học lại đi làm, trong đó lại không có ai ở bên mình. Mẹ lo cho mình và không muốn mình đi.
   Khi mẹ còn đang lưỡng lự với quyết định của mẹ thì ba từ ngoài cổng đi vào, một sự ngạc nhiên đến khó tả. Nay ba lại về giữa ngày, thì ra là ba về lo việc của anh hai. Ba vừa cất đồ xong thì mẹ nói là mình đang muốn vào trong kia. Nhìn mặt ba đổi sắc ngay, ba không cười nữa mà chỉ buông một câu "uhm! vào lo cho xong thủ tục để còn lấy bằng". Thấy ba mẹ như vậy làm mình không muốn đi nữa. Phải chăng mình đã làm ba mẹ buồn? Ba mình giờ sức khỏe đang yếu dần, ba bệnh từ tết tới giờ vẫn chưa khỏi. Ba lại hút thuốc suốt nữa, mình rất lo. Từ lúc ba về tới giờ mình thấy ba hắt hơi miết, ba cũng gầy đi nhiều so với tháng trước. Lần này thêm chuyện của anh hai nữa nên ba không khỏi phải lo nghĩ. Mình chẳng thể giúp gì cho ba mẹ được, mình thật bất hiếu.
    Nhưng mình sẽ vào trường, chỉ có ở xa ba mẹ thì ba mẹ mới không thấy mình buồn. Mình sẽ gọi điện cho ba mẹ thường xuyên. Mình sẽ cố gắng để ba mẹ bớt lo lắng, bớt vất vả hơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét