Nhìn thấy ba mẹ vất vả mà phận làm
con như mình lại chẳng thể giúp được gì, mình rất buồn! Mình rất muốn đi làm,
mình không muốn ở nhà như thế này một chút nào hết. Nhiều lúc nghĩ lại, nếu
mình cứ mãi ở xa ba mẹ thì mình có thể biết được những điều ba mẹ đang phải chịu
đựng không?
Mình không có ý định ở nhà lâu như vậy,
chỉ khi gặp anh, tin anh nên mình đã nán lại lâu hơn kế hoạch. Rồi mọi chuyện
ngày càng trở nên khó khăn hơn khi ba mẹ biết chuyện mình thương anh. Mẹ liên tục
giục mình nhận lời ai đó không phải là anh, vì mẹ thấy nhiều người đến nhưng
mình vẫn dửng dưng. Mẹ nghe tin mình và anh thương nhau đã lâu nhưng vẫn chưa
thấy anh lại nhà nên mẹ ngày càng làm căng với mình hơn. Hôm trước bé út về,
không biết bé nghe gì từ mẹ mà cùng hùa theo mẹ để nói mình. Chỉ có mỗi ba là
chưa lên tiếng gì hết. Hôm qua, theo đúng kế hoạch mình sẽ ra Hà Nội vừa đi học,
vừa đi làm, vừa tránh chuyện chồng con mà mẹ đang giục cũng là để mình bình tâm
lại lo cho tương lai trước. Nhưng khi anh lên tiếng giữ mình ở lại thì chân
mình không tài nào bước lên xe được.
Tuy là ở nhà nhưng mình đâu có tập
trung viết bài được, công việc nhà đã chiếm gần hết thời gian của mình. Khi biết
chuyện của mình ở ngoài này, mấy người bạn trong nam của mình luôn tục gọi điện
ra kêu mình vào trong đó ở cùng họ. Nhiều lúc yếu lòng, mệt mỏi mình cũng đã muốn
đi nhưng khi nghĩ đến ba mẹ, nghĩ đến em gái và cả anh nữa thì mình lại không
thể đi được.
Mỗi khi mình gọi điện cho anh, anh lại
nói mình là “em không làm gì à?” Hay “có việc gì không?”. Thật ra anh có biết rằng
ở nhà chơi như thế này giống như một cực hình đối với mình. Trước kia mình là
người luôn bận rộn, một ngày chỉ cần ngủ 3 đến 4 tiếng là đủ, mình không thích
ngồi chơi mà thấy những người xung quanh mình phải vất vả. Anh đi làm nên một
ngày với anh trôi qua rất nhanh, còn với mình một ngày thật dài. Nhưng khi nhìn
lại một ngày đó mình lại chẳng làm được việc gì hết. Mọi nguyên tắc của mình
đang dần bị mình phá vỡ. Trên chỗ làm anh có người này người kia, còn mình thì
luôn chỉ có một mình. Làm sao anh có thể biết được rằng ở nhà mình cô đơn như
thế nào? Công việc không có, bạn bè không có, ngay cả anh cũng thấy những tin
nhắn của mình là phiền phức.
Mọi người cứ nghĩ rằng những người học
cao thì luôn sung sướng, nhàn hạ vì không phải lao động chân tay. Nhưng họ đâu
có biết được nỗi khổ của những người biết nhiều. Đã có lúc mình ước rằng mình
chẳng biết gì hết!
Cách đây mấy hôm anh Dũng có về nhà
mình chơi, anh nói mình nên đi làm để va chạm nhiều hơn với xã hội, học hỏi được
nhiều và sẽ mạnh mẽ hơn. Anh đã khuyên và an ủi mình rất nhiều, lần này anh về
anh thấy mình sống khép kín hơn trước rất nhiều nên anh rất lo lắng. Trước khi
anh ra lại công ty anh đã nhấn mạnh với mình rằng mình nên ra đi làm cho dù
chưa có bằng vì nếu mình cứ ở nhà như thế này anh sợ mình sẽ bị trầm cảm – căn bệnh
của những người hay ngồi máy tính và không có bạn bè. Mình đã hứa với anh là hết
tháng 2 âm lịch mình mới có thể quyết định là sẽ đi làm hay không đi làm. Nếu
mình có đi làm thì mình cũng sẽ vào miền nam chứ chưa chắc mình đã làm ở Hà Nội.
Mình không muốn mất đi một người bạn như anh, tuy mình rất mến anh, tôn trọng
anh nhưng với mình anh luôn là một anh 2. Người mà mình thương, người có thể
làm mình cười chỉ có một người đó là người mình sắp lấy làm chồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét