Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Một ngày thật bận rộn!

     Nay không phải là lần đầu lịch làm việc của mình bị quá tải vì có nhiều việc phát sinh ngoài ý muốn, thế nhưng hôm nay mình đã mệt nhoài vì phải chạy đua với thời gian. Mình chỉ có một buổi sáng để làm những việc mình đã sắp xếp cho cả ngày hôm nay. Buổi chiều mình phải phụ mẹ làm việc nhà.
     Trong buổi sáng, mình phải căng mắt, tập trung hết sức và tận dụng hết thời gian để cố gắng hoàn thành những việc đã xếp cho ngày hôm nay. Đến gần trưa, khi mọi việc đã làm tạm ổn mình rời mắt khỏi máy tính mới biết khi nhìn ra ngoài mình nhìn không được rõ nữa, hai tay mình thì cứng đơ và mỏi nhừ vì cả buổi sáng nay nó đã phải làm việc quá tải, cổ mình thì hơi đau nhất là ở gáy, lưng mình cũng mỏi, và hai chân thì khỏi nói vì hai chân mình không còn cảm giác được gì.Cứ tưởng về nhà là không còn phải chịu cảnh này nữa ai dè về nhà rồi còn thêm nhiều chuyện mệt mỏi hơn. Ngồi thẫn thờ một lát rồi mình chợt thấy nhớ anh, có lẽ do sáng nay mình tập trung quá nên không để ý, nhìn vào điện thoại mình không thấy tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào của anh hết. Nỗi buồn chợt thoáng qua mang theo hình bóng của anh. Mình ước gì anh có ở đây bên mình lúc này!

     Mình nhớ anh! Nhưng trong trái tim anh, vị trí của mình chưa đủ lớn để anh đến bên mình. Kể từ ngày anh nói với mình rằng anh thương một người con gái khác ở trên chỗ anh làm và bé ấy hình như đang mang đứa con của anh thì tình cảm của mình đã bị tổn thương quá lớn. Anh làm mình thất vọng rất nhiều, anh đã không tin mình thì tại sao anh lại cầu hôn mình? Mặc dù rất nhớ anh, rất muốn nhắn tin cho anh, gọi điện để nghe giọng nói của anh nhưng khi nghĩ lại mình thấy rằng nên cho mình thêm thời gian và cũng là cho anh thêm thời gian để cả hai cần xem lại tình cảm mà mình dành cho đối phương. Nếu chỉ có tình yêu thì sẽ không đủ lớn để giúp mình và anh vượt qua tất cả nhưng nếu có thêm niềm tin và sự tôn trọng lẫn nhau thì chẳng chuyện gì có thể ngăn bước mình và anh. Có thể anh yêu mình, nhưng anh có tin và tôn trọng mình không? Nếu tin mình, tôn trọng mình thì tại sao anh phải đo lường tình cảm của mình bằng cách làm mình tổn thương? Mình tự hỏi mình những câu hỏi đó mà không biết tìm đâu ra câu trả lời thật sự.
     Và rồi buổi chiều đã đến, một buổi chiều mệt mỏi về thể xác. Sau buổi chiều nay chân tay mình như rụng rời. Mình đi làm giúp mẹ nhưng lâu lâu mình lại mang điện thoại ra coi chỉ mong nhận được tin nhắn hoặc một cuộc gọi của anh, hi vọng rồi mình lại thất vọng, anh đã không nhắn tin hay gọi điện cho mình.
     Xong việc ngoài đồng, mình trở về nhà với sự mệt mỏi của cả chân tay và trí óc, mình hoàn toàn kiệt hết cả sức lực lẫn tình cảm. Mọi thứ như đang dần dần rời xa mình. Một ngày trôi qua, một ngày thật dài đối với mình. Nhìn quanh giường mình chỉ thấy toàn sổ sách, máy tính mà không có lấy một chỗ cho mình tạm nằm xuống một lát, thậm chí một chỗ dựa cũng chẳng có luôn. Có lẽ số phận đã an bài, mình phải tự bước đi bằng đôi chân của mình. Anh không phải là của mình nữa, mình cũng không thể cố níu kéo anh được. Mình sẽ để anh đi tìm hạnh phúc của anh.
      Mẹ mình đã nói đúng, tính mình không được điềm đạm, hiền thục như những người con gái khác. Mẹ còn nói mình là ngựa bất kham. Anh không thể thuần phục được mình!
     Thôi nào! Quên hết, quên hết tất cả! Không yêu đương, không bạn bè trong suốt mấy năm qua chỉ cần có gia đình thôi mình vẫn sống tốt, vẫn mạnh mẽ và hạnh phúc mà. Cố lên! Quay lại với báo cáo và không nghĩ gì nữa.
     Không được nhớ anh! Mi nghe gì không Quyên ngốc kia, anh không thương mi, anh đã có người khác rồi đừng cố giữ mi sẽ bị tổn thương nữa đó. Anh không phải là của mi, mi phải quên anh mi có nghe không, phải quên anh!
     

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét