Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

khó khăn nhỏ!


Chuyện của mình và anh đang ngày một suôn sẻ thì ở đâu đó một cơn gió lạnh ghé qua.  Mình bắt đầu gặp phải những khó khăn mà ngay từ đầu mình đã lường trước được.
Về phần ba mẹ thì mình không còn gì để nói, ba mẹ luôn luôn ủng hộ quyết định của mình. Thậm chí ba mẹ rất tôn trọng anh bởi anh là người mình chọn. Ba đi làm tương đối xa nhà và cũng rất ít về nhà, nhưng khi nghe mẹ nói là anh có ý với mình thì ba đã chạy về nhà ngay khi tan ca làm. Ba nói rằng tuy chưa có chuyện gì nhưng khi anh đến ba phải ở nhà đón tiếp anh không sợ anh lại nghĩ rằng ba mẹ mình khinh thường anh. Mặt khác, mình cũng là đứa con gái ba thương nhất trong nhà nên ba muốn mình được anh tôn trọng. Mình càng nghĩ càng thấy thương ba nhiều hơn, sức khỏe của ba dạo này yếu lắm nhưng ba chẳng bao giờ nói ra. Sáng ba phải dậy từ rất sớm để đi làm, trời mấy hôm nay lại se lạnh nữa chắc ba rất mệt mỏi. Ba lúc nào cũng làm mẹ con mình cười rất nhiều, mình rất hạnh phúc khi ở bên ba mẹ. Ba thật mạnh mẽ!
Em gái mình, đứa em duy nhất và cũng là đứa em mà mình dành nhiều tình cảm nhất. Khi nghe tin mình lấy chồng, bé đã không khỏi bàng hoàng. Bé nhắn tin, gọi điện hỏi: “ước mơ của chị đâu rồi? chị nói chị sẽ đi làm lo cho em, lo cho ba mẹ vậy mà giờ đây chị đã đi lấy chồng ngay khi chị chưa ra trường? chị đã suy nghĩ kỹ chưa….?” Mình chỉ muốn bật khóc khi nghe bé nói, mình chẳng biết nói như thế nào với bé. Duyên đến thì mình biết làm sao đây?
Còn anh trai mình, anh cũng không ủng hộ chuyện mình lấy chồng sớm như vậy.  Anh nói rằng anh đã không thể giúp gì cho ba mẹ, anh đã làm ba mẹ buồn rất nhiều nên anh hi vọng mình và em gái mình sẽ làm ba mẹ tự hào hơn. Anh nói anh Tuyên là người tốt, tuy anh không biết nhiều về anh Tuyên nhưng là đàn ông anh cũng biết một chút. Anh không phản đối chuyện mình và anh Tuyên đến với nhau, anh chỉ hỏi mình rằng mình không còn muốn đi học nữa ah? Tại sao mình rẽ sang lối khác khi ước mơ mình chưa thành? Trước kia anh mình cũng có cùng ước mơ với mình nhưng do hoàn cảnh gia đình, vì lo cho 2 đứa em mà anh phải bỏ giữa chừng. Giờ đây, phải chăng mình đã quá ích kỷ khi mình chỉ lo cho hạnh phúc của riêng mình?
Sau buổi tối hôm qua, khi ba mẹ đã nói chuyện với nhau. Sáng nay mẹ có nói với mình rằng: “con hãy suy nghĩ thật kỹ, đây là chuyện cả đời chứ không phải chuyện một hai ngày. Ba mẹ không can thiệp vào chuyện riêng của các con nhưng con cũng đừng để mọi chuyện đi quá xa như anh 2. Ba mẹ lo cho con ăn học, giờ ba mẹ cũng muốn lo công việc cho con cho dù con muốn làm trong nhà nước hay làm ở ngoài. Ba nói còn có 2 tháng nữa là nhận được bằng, nếu được thì con hãy đi làm một thời gian rồi hãy lấy chồng. Nhưng nếu các con quyết định muốn đến với nhau thì phải yêu thương, bảo ban nhau mà sống, mà làm ăn. Quyết định là ở con, con hãy suy nghĩ thật kỹ, cuộc sống không dễ dàng như khi ở với ba mẹ. Con sẽ phải nhịn, phải lễ phép, phải biết nghe lời, phải học hỏi, phải suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, trước khi nói chuyện gì thì phải hiểu rõ tường tận mới được nói, phải nghĩ đến hậu quả của những gì con sắp làm…..” Mình chỉ biết ngồi nghe mẹ nói, sau khi mẹ đi khỏi mình ngồi nghĩ lại từng câu mẹ vừa dạy bảo. Mình rất hoang mang, mình sợ rằng mình sẽ làm ba mẹ buồn, thất vọng.
Giờ đây mọi thứ với mình rất mơ hồ, anh 2 và bé út thì không phản đối chuyện mình lấy anh Tuyên nhưng họ cũng có chút thất vọng về mình. Bé út còn nói phải chăng vì bé mà mình đã tính chuyện lấy chồng sớm? Mình đến với anh một cách tình nguyện và không có lý do hay điều kiện gì, mình không từ bỏ ước mơ của mình, chỉ là mình thực hiện ước mơ đó theo một cách khác – đó là mình không đi một mình mà mình có anh Tuyên sát cánh bên mình.
Mình sẽ cùng anh chứng minh cho gia đình mình tự hào về vợ chồng mình. Mình tin là anh sẽ mang hạnh phúc đến với mình! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét